Một ngày mùa thu, khi đi dạo chơi trong một công viên, tôi bắt gặp một chiếc lá đỏ rất đẹp hình trái tim đang đong đưa trên cành. Tôi đứng nhìn và nói chuyện với chiếc là rất lâu. Tôi chợt khám phá ra rằng chiếc lá là mẹ của cây. Bình thường ta nghĩ rằng cây là mẹ của lá, nhưng sau một hồi ngắm nhìn chiếc lá, tôi thấy rằng lá cũng là mẹ của cây.
Rễ cây hút nhựa từ nước và khóang chất
nhưng thứ nhựa nguyên nầy không đủ để nuôi sống cây nên cây phải phân
phát nhựa nầy cho các lá, và với sự hợp tác của ánh sáng mặt trời và
không khí, lá biến chế nhựa nguyên thành một thứ nhựa gọi là nhựa luyện
có khả năng nuôi sống cây. Vì vậy mà tôi thấy lá cũng là mẹ của cây.
Chiếc lá được gắn vào cây bởi một cái cuống, cho nên mình thấy được dễ
dàng sự liên lạc của hai bên.
Còn ta thì đã có cái cuống nhau ở bụng mẹ
khi ta còn là một bào thai. Chính nhờ cái cuống nhau đó mà thức ăn và
dưỡng khí được đưa vào bào thai. Khi ta sinh ra, người ta cắt mất cái
cuống đó, và điều này cho ta cái ảo tưởng là ta được độc lập tự do,
không còn bị lệ thuộc vào mẹ nữa. Thật ra ta vẫn là con của mẹ, và không
những ta chỉ có một người mẹ, mà ta có rất nhiều mẹ. Trái đất cũng là
mẹ của ta. Ta được gắn liền vào trái đất bởi rất nhiều cái cuống. Ta
cũng có một cái cuống gắn ta vào với mây.
Bởi nếu không có mây, làm sao có nước cho
ta uống. Ta được tạo thành bởi bảy mươi phần trăm nước, vì vậy ta và
mây cũng được gắn vào nhau. Ta còn được gắn vào với rất nhiều thứ khác,
với dòng sông, với rừng xanh, với bác tiều phu, với bác nông dân, đủ cả
không thiếu gì hết. Cả vũ trụ dang tay nuôi nấng ta, bảo bọc ta.
Bạn có thấy tôi là bạn và bạn là tôi
không? Nếu bạn không có mặt thì tôi cũng không có mặt. Điều đó quá hiển
nhiên. Nếu bạn chưa thấy được như vậy, bạn cứ nhìn sâu thêm, bạn sẽ
thấy.
Tôi hỏi chiếc lá:” Em có sợ mùa thu
không, vì tới mùa thu, em sẽ phải rời cây? ” Chiếc lá đáp:”Dạ không.
Suốt mùa Xuân và mùa hạ em đã sống rất đầy đủ. Em đã giúp cây hết lòng
để cây được sống. Em thấy mình trong cây. Em thấy mình là cây, em không
phải chỉ lá một chiếc lá. Khi em trở về đất, em sẽ tiếp tục nuôi dưỡng
cây. Em chẳng có gì phải lo sợ cả. Khi em rời cành bay bổng trên không,
em sẽ vẫy tay chào cây: Ta sẽ gặp lại nhau một ngày rất gần.”
Chiếc lá vừa nói xong thì một ngọn gió
thoáng qua. Chiếc lá bay lượn nhẹ nhàng trước khi rơi xuống đất. Lá rất
sung sướng khi thấy được lá là cây. Tôi cúi đầu chào lá, cảm ơn lá đã
cho tôi một bài học quý giá.
Nguồn: Internet.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét